Dã Thảo, nhà thơ
với Giọt nước mắt kim cương
|
Mục đích bài nầy là để giới thiệu với quí bạn đọc của Website LeWorld một thi tài đặc sắc Việt Nam ở hải ngoại: nữ thi sĩ Dã Thảo. Đối với khách thơ mộ điệu ở Paris Dã Thảo là một nghệ sĩ quen thuộc, được ưa chuộng với những bài thơ trữ tình nồng nàn, chân thật và thiêt tha. Thơ Dã Thảo dù vẽ lại nét đẹp của một tuyệt cảnh thiên nhiên hay diễn tả những rung động nội tâm dạt dào thắm thiết, đều mang những chi tiết và cảm nghĩ rất tinh tế, gói ghém khéo léo trong những câu thơ thanh nhã, hàm súc và dịu êm. Tập thơ Tình Của Cỏ của Dã Thảo xuất bản tại Paris nhiều năm trước đây đã được một số văn nghệ sĩ Việt Nam thân hữu ở Paris tán thuởng và đề bạt. Năm 2001 qua sự giới thiệu của Giáo Sư Thomas D. Le, tôi được hân hạnh quen biết với Dã Thảo và đã nhận đuợc một bản Tình Của Cỏ do Dã Thảo có nhả ý đề tặng. Tập thơ nầy đuợc trình bày với một hình bìa trang nhã: bức họa mầu cảnh một đồng cỏ hoang với những ngọn cỏ đong đưa theo hơi nồng của mùa Hạ. Nó rất thích hợp với nội dung tập thơ đồng thời cũng gợi nhớ đến tên thực của tác giả: Jeannine Dã Thảo. Mãi về sau nầy, trong lúc trao đổi e-mail với Dã Thảo, tôi nhận đuợc bài thơ “Hạ về cỏ lung lay” sau đây, mới sực nhớ là hình ảnh đồng cỏ hoang trong bìa tập thơ và những câu thơ gẩy gọn, nhẹ nhàng và hàm súc trong bài thơ sau nầy thực ra đã “nằm ngủ” trong tâm hồn nguời nữ nghệ sĩ đó lâu rồi. Hạ về cỏ lung lay Hạ nầy bắt gặp nhau
Tuơng tư là bệnh lâu đời nhất của nhân loại. Trong đời chúng ta ai cũng có một đôi lần yêu tha thiết và mong nhớ đảo điên. Biết bao nhiêu thi sĩ và nhạc sĩ truớc chúng ta đã viết lên lời tâm sự của kẻ yêu nhau và nhớ nhau. Ai có trải qua con đuờng tình ái, đã yêu và đau khổ, đọc thơ Dã Thảo cũng phải công nhận là Dã Thảo đã nói lên hộ cho họ nổi niềm tha thiết đó một cách khúc chiết, trọn vẹn và chân thành. Trong bài “tuơng tư” sau đây, lời thơ và hình ảnh bóng bẫy, lối gieo vần theo nhịp 6/8 thuần túy Việt Nam nhẹ nhàng trôi chảy, âm vang như lời than thở đau xót, thiết tha… Một ngày dài chờ đợi Ði ra rồi lại đi vào
Thẩn thờ chợt nghĩ miên man
Vuờn lòng ta đã khép qua
Qua thơ Dã Thảo ta biết mùa Thu là mùa mến chuộng của thi sĩ mà mùa Hạ cũng mang nhiều kỹ niệm cảm xúc nồng nàn, pha lẫn với những nổi vô vọng đớn đau. Bài “Lãng Du Tháng Hạ” sau đây diễn đạt một cách đầy thi vị những điều trăn trở nội tâm đó của nguời trong cuộc. Lãng du tháng hạ Gửi về anh một tia vàng óng ánh
Ngày đã đi khoãng chiều buồn mùa hạ
Nơi anh về còn rộn ràng ước muốn
Xin cất giữ nụ cười dù mai mĩa
Rồi khi mùa Thu tới, lá vàng rơi rụng ngoài sân và trong lòng nguời, nữ sĩ Dã Thảo đã “nhủ tại số phần” và gởi cả tâm hồn mình với hình ảnh “mùa Thu vàng rực sáng” về cho nguời tình trọn vẹn. Hãy nghe Dã Thảo “thỏ thẻ” lời tâm sự về “mãnh tình thu lỗi hẹn” để “tóc mây chẻ nhánh đôi đời” trong bài “Mùa Thu Cho Anh”: Mùa thu cho anh Em cho anh mùa thu vàng rực sáng
Em cho anh mùa thu nhiều thắc mắc
Em cho anh mùa thu tình thỏ thẻ
Em cho anh mùa thu đời thác lũ
Em cho anh mùa thu lòng tê tái
Em cho anh mùa thu tàn chuyển bến
Em cho anh mùa thu về rất lạnh
Em cho anh thu nồng nàn son sắt
Em cho anh mãnh tình thu lỗi hẹn
Rồi năm tháng trôi qua, giòng đời lôi cuốn, đẫy xô... Mùa Thu năm xưa và mùa Thu năm nay tuy có khác nhưng Đất Trời vẫn không thay đổi luật tuần hoàn. Nhìn mùa Thu đi, “trời xanh lóng lánh, mây hiền lang thang”, cảnh cũ chợt khơi tình bằng hữu cũ, Dã Thảo không quên viết cho nguời bạn bên kia bờ Đại Tây Dương những lời Chúc Tàn Thu ấm cúng không thể quên được: Tàn thu chúc bạn Thế là một chút tàn thu
Chúc nhau gió bão qua mau
Tuy sinh sống nhiều năm ở hải ngoại nhưng trong câu chuyện tâm tình thuờng nhật Dã Thảo cũng đôi khi nhắc đến thời nữ sinh thơ ấu, những ngày nội trú ở Couvent des Oiseaux ở Đalạt, thuở xuân thì mơ mộng “váy xanh áo trắng” chưa biết buồn đau. Dù xa vắng bao năm, hình ảnh thơ mộng của vùng Cao nguyên Đalạt “thông reo gió lộng” vẫn còn ngọt ngào in dấu trong tâm khảm của thi sĩ trong bài thơ “Thông reo gió lộng tóc mây”: Thông reo gió lộng tóc mây Cám ơn người trả cho tôi
Một thời thanh nữ phục chinh
Sương mai Đà-lạt ngọt ngào
Oan khiên một đóa môi hôn
Nếu khung trời thơ mộng của Đalạt còn vuơng vấn trong tâm hồn nguời thi sĩ đó thì vùng đất Chàm cũ Phan-Rang với gió Hạ Lào xoáy nóng, biển đá sóng xanh và rừng mai vàng rực, cũng lưu lại trong tâm khãm nguời ly huơng một nỗi nhớ bâng khuâng chưa dứt. Hãy nghe Dã Thảo nhắc lại Rừng mai xưa và phố thị Phan Rang yêu dấu: Trả lại anh cành mai vàng năm cũ Hôm nay căn nhà tôi sao rộng quá
Đọc vần thơ mà lòng tôi e ngại
Rừng mai ấy còn xinh tươi lộng lẫy
Đã xa rồi con tim nào ray rức
Nhưng rồi thực tại phũ phàng vẫn trở lại với cuộc sống bận rộn hằng ngày của mọi nguời trong chúng ta: “Miếng cơm manh áo tháng ngày quên”. Khi trở về bến đò xưa thì quê huơng ngọt ngào đã đổi thay, đâu nào hình bóng nguời thân yêu năm cũ, cảnh vật truớc mắt chỉ gây thêm nhiều nuối tiếc bàng hoàng; đứng giữa lòng quê hưong mà cãm thấy lạc lõng bơ vơ… Nguời Việt ly hưong tất sẽ ngậm ngui cảm thông với “Nỗi lòng nguời xa xứ” mà Dã Thảo đã nói lên một cách khúc chiết: Nỗi lòng người xa xứ Xa nhà nay tính đã bao xuân
Ngoảnh lại giật mình má nhạt phai
Miếng cơm manh áo tháng ngày quên
Từ đó chôn mình trong lặng câm
Một lần trở lại bến đò xưa
Để kết thúc bài điểm thơ và giới thiệu nữ thi sĩ Dã Thảo tôi xin có thêm vài nhận xét đặc biệt sau đây: a. Tuy thơ Dã Thảo đuợc viết với nhiều thể cách: ngũ ngôn, thất ngôn, lục bát và thơ mới, tác giả đã lìa bỏ đuờng lối khuôn sáo và tuợng trưng của thơ Việt cỗ điễn để áp dụng lối hành văn tả chân, buông thã và riêng tư, nhưng vẫn giữ những đặc tính về nhịp điệu và âm vận cố hữu của dân tộc. Do đó thơ Dã Thảo có một sức quyến rũ đặc biệt đi thẳng vào tiềm thức độc giả Việt như lời tâm sự của một nguời bạn thân quen biết từ lâu. Tư thái buông thã riêng tư đó cũng cho phép tác giả khám phá những chân trời cảm xúc mới để chia xẽ với độc giả cái đẹp tuyệt vời của ngôn ngữ và những ý tuởng sâu kín, độc đáo, tân kỳ trong Thơ. b. Đọc thơ Dã Thảo tôi có cảm tuởng như đang say mê theo dỏi một chuyện tình lý tuởng với kết cuộc đầy ngang trái, đau thuơng - lắm lúc ngỡ rằng chính cá nhân mình là nguời trong cuộc. Những hò hẹn ngất ngây và những chia ly tràn nuớc mắt đó đuợc tác giả thuật lại như một khúc nhạc tuyệt vời đầy rung cảm. Đôi khi, ta có cảm tuởng như đuợc bàn tay thân thiết của một nguời bạn đồng hành dìu mình qua lũng sâu của hờn tủi, cô đơn. c. Những giọt nuớc mắt khóc cho Tình Yêu đã rơi rụng đầy trong thơ Dã Thảo, và lóng lánh như những hạt kim cuơng làm tôi liên tuởng dến những câu thơ kết trong bài thơ “Thung lũng bất an” (The Valley of Unrest) của thi sĩ Mỹ Edgar Allan Poe, xin trích dẫn và tạm dịch như sau: Thung lũng bất an Hoa vẫy chào, huơng tõa dịu trên cành
The Valley of Unrest
They wave: from out their fragrant tops
d. Bài thơ “Sáng em đi” trích dẫn sau đây trong tập thơ “Tình của Cỏ” của Dã Thảo chứng minh hùng hồn những điểm tôi muốn trình bày phía trên: Thơ Dã Thảo là những giọt nuớc mắt kim cuơng, những giọt sầu rơi rụng trên cành lá xanh, những hạt suơng đọng long lanh trong nhụy hồng buổi sáng… Sáng em đi Sáng em đi trong hơi suơng chếch bóng
Giữ hộ em chút huơng tình ngây ngất
Giữ hộ em chiếc môi hôn ngột thở
Trả lại anh chòm sao hôm quạnh quẽ
Cám ơn anh một chuyện tình may mắn
PHỤ ĐÍNH THƠ DÃ THẢONhân dịp Tết năm 2005, thi sĩ Dã Thảo có nhã ý gởi tặng chúng tôi hai bài thơ Xuân sau đây: Khai Bút Đầu Năm, và Xuân Tha Phuơng. Hai bài nầy theo thiển ý đã hé mở một cánh cữa sổ trong tâm hồn nguời nghệ sĩ đáng mến đó để chia xẽ tâm sự của một nguời Việt ly huơng, đồng thời cũng không quên gởi đến bạn bè thân hữu những câu thơ chúc Tết với vài nhận xét thực tế, pha chút hài huớc nhẹ nhàng. KHAI BÚT ĐẦU NĂM Đầu năm khai bút chúc mừng nhau
Chúc nhau tài lộc ẵm đầy tay
XUÂN THA PHƯƠNG Đã mấy xuân rồi ta lãng quên
Trăm năm chẳng lẻ mãi tha phuơng
Madison, AL., November 25th, 2004
|